Trong tâm thức của nhiều người dân, Cha Trương Bửu Diệp từ lâu đã được tôn kính như một vị thánh. Tuy nhiên, theo giáo luật Công giáo, việc công nhận một người là Chân phước hay Hiển thánh là một hành trình điều tra vô cùng nghiêm ngặt và thận trọng. Vậy “Chân phước” thực sự là gì và một vị Tôi tớ Chúa phải trải qua những nấc thang nào để được tôn vinh trên bàn thờ?
Nội dung chính

Chân phước (Beatification), hay còn gọi là Á thánh, là danh hiệu mà Giáo hội Công giáo dành cho những vị đã qua đời có đời sống đức hạnh phi thường hoặc được phúc tử đạo.
Việc tuyên phong Chân phước là lời xác nhận của Đức Giáo hoàng rằng vị đó đang hưởng vinh quang trên Thiên quốc và có khả năng chuyển cầu cho những người cầu nguyện với họ.
Về mặt phụng vụ, vị Chân phước sẽ được phép tôn thờ và kính nhớ tại một địa phương hoặc một dòng tu cụ thể (ví dụ: trong phạm vi Giáo hội Việt Nam).
Để một Kitô hữu được chính thức công nhận là Thánh, Giáo hội thường đi qua 4 giai đoạn chính thức:
Để đạt đến nấc thang thứ ba – Chân phước, hồ sơ phải hội đủ một trong hai điều kiện sau:
– Sự tử đạo: Nếu vị đó chết vì đức tin (như trường hợp Cha Diệp đang được xem xét), Giáo hội chỉ cần chứng minh được sự hy sinh này là vì lòng mến Chúa và bảo vệ đức tin.
– Phép lạ: Nếu không phải là tử đạo, cần phải có ít nhất một phép lạ (thường là chữa lành bệnh tật mà y học không thể giải thích) xảy ra nhờ lời cầu bầu của vị đó sau khi đã qua đời.
Nhiều giáo dân thắc mắc tại sao Cha Diệp “hiển linh” như vậy mà vẫn chưa được phong Chân phước. Câu trả lời nằm ở sự thận trọng của Giáo hội:
– Thẩm định tư liệu: Mọi lời nói, bài viết và hành động của vị đó khi còn sống phải được soát xét kỹ lưỡng để đảm bảo không sai lệch đức tin.
– Xác minh chứng nhân: Các nhân chứng phải được thẩm vấn trực tiếp để đảm bảo tính khách quan, tránh các yếu tố tâm lý đám đông hoặc thêu dệt.
– Y khoa can thiệp: Các phép lạ chữa lành phải được một hội đồng gồm các bác sĩ (không nhất thiết là người Công giáo) giám định để khẳng định không có sự can thiệp của khoa học.
Dù là Tôi tớ Chúa, Chân phước hay Hiển thánh, mục đích cuối cùng của việc phong thánh không phải là để ban tặng một danh hiệu cao quý theo kiểu trần thế. Đó là cách Giáo hội giới thiệu những mẫu gương sống động để chúng ta noi theo.
Đối với những người yêu mến Cha Diệp, việc Ngài đang ở nấc thang nào trong giáo luật không quan trọng bằng việc Ngài vẫn đang hiện diện, lắng nghe và an ủi đoàn con cái mỗi ngày. Chúng ta cùng tiếp tục cầu nguyện và chờ đợi ngày Ngài chính thức được Giáo hội tuyên phong trong niềm vui chung của dân tộc.
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
Câu hỏi: Thưa cha, tên trong Sổ Rửa Tội có sửa được không? Tên và ngày tháng năm sinh của con trong Sổ Rửa Tội và trong Giấy Khai Sinh có khác nhau, từ đó, trong Căn Cước cũng khác, dẫn đến khi cần…
Trong tâm thức của nhiều người dân, Cha Trương Bửu Diệp từ lâu đã được tôn kính như một vị thánh. Tuy nhiên, theo giáo luật Công giáo, việc công nhận một người là Chân phước hay Hiển thánh là một hành trình điều…
Trung tâm Hành hương Tắc Sậy không chỉ là một công trình kiến trúc tôn giáo đẹp mắt mà còn là “nhà chung” của khách hành hương khắp mọi miền. Để quý vị có một hành trình trọn vẹn và chuẩn bị tâm hồn…
Suốt nhiều thập kỷ, danh tính những kẻ trực tiếp sát hại Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp vẫn bao phủ trong bức màn của thời cuộc loạn lạc. Tuy nhiên, những tư liệu mới nhất được công bố trong tiến trình hồ sơ…
Trong khuôn viên rộng lớn của Trung tâm Hành hương Tắc Sậy, có một nơi luôn tĩnh lặng giữa dòng người huyên náo, một nơi mà mọi lời kinh đều trở nên sốt sắng hơn bao giờ hết. Đó chính là lăng mộ của…
Cứ mỗi độ tháng Ba về, khi những cánh hoa bàng rơi rụng bên dòng kênh xáng, hàng vạn con tim từ khắp mọi miền lại cùng hướng về giáo xứ Tắc Sậy. Ngày 12 tháng 3 hằng năm không chỉ là ngày giỗ…
Giữa những sóng gió của cuộc đời, khi đối diện với bệnh tật, gian nan hay những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, hàng triệu người đã tìm đến Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp như một điểm tựa thiêng liêng. Lời “Kinh…
Trong lịch sử Giáo hội, cái chết của người tôi tớ Chúa không bao giờ là sự kết thúc, mà là sự nảy mầm của hạt giống đức tin. Cái chết của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp vào tháng 3 năm 1946 đã…
