Ngày nay, người ta thường hay đề cao hình ảnh Chúa Giêsu là Đấng hiền lành và nhu mì, nhưng thực tế Ngài cũng từng đưa ra những lời quở trách đanh thép và những cảnh báo vô cùng nghiêm khắc. Trong Mát-thêu 7,23, chúng ta bắt gặp một trong những đoạn Kinh Thánh đáng sợ nhất.
Nội dung chính
Khi Chúa Giêsu tuyên bố: “Ta chưa hề biết các ngươi; hãy đi cho khuất mắt Ta,” Ngài không nói về dân ngoại, mà là nói về những người được coi là “người tốt”, những nhà thần học tuân giữ Lề Luật Do Thái. Vậy, Chúa Giêsu có ý gì khi nói “Ta chưa hề biết các ngươi”, và những lời này có ý nghĩa gì đối với Hội Thánh ngày nay?

Trong Mát-thêu 7,23, từ “biết” không chỉ đơn thuần là kiến thức về mặt trí tuệ, giống như việc biết một sự kiện. Thay vào đó, nó nói về sự hiểu biết cụ thể trong một mối tương quan. Từ gốc Hy Lạp “ginóskó” có nghĩa là “nhận ra, đi đến chỗ hiểu biết, hoặc tri giác”.
Tuy nhiên, trong chương 7, Chúa Giêsu đưa từ này lên một tầng sâu hơn. Một số kẻ đi theo Ngài đã không nhận thức đúng về Chúa Giêsu, và họ cũng không nhận biết được tội lỗi trong chính tâm hồn mình. Họ muốn ở bên cạnh Chúa Giêsu, nhưng lại không muốn phó thác cuộc đời mình cho Ngài. Họ không “biết” Ngài ở mức độ thiêng liêng sâu sắc của ơn cứu độ, và Chúa Giêsu thấu suốt điều này.
Hãy xem xét bối cảnh của câu Kinh Thánh này. Trước đó, trong Mát-thêu chương 5-7, Chúa Giêsu đã rao giảng cho đám đông hiếu kỳ đang vây quanh Ngài, thường được gọi là Bài giảng trên núi. Ngài mở đầu bằng “Các Mối Phúc” trong Mát-thêu 5,3-12, và sau đó là chân lý về “muối” và “ánh sáng” trong Mát-thêu 5,13-16. Trong suốt phần còn lại của chương 5 đến phần đầu chương 7, Chúa Giêsu giải thích lý do Ngài đến thế gian và chia sẻ những nguyên tắc thách thức quan niệm của đám đông về lối sống trong Nước Trời. Chắc chắn, lời của Ngài đã khiến nhiều người cảm thấy bất an.
Khi nghĩ về vận mạng đời đời của mình, nhiều người không muốn nghĩ đến hỏa ngục hay sự phán xét, nhưng Thiên Chúa không bao giờ đánh úp con người. Ngài đưa ra rất nhiều cảnh báo về việc tin cậy vào bất cứ điều gì khác ngoài kế hoạch cứu độ của Ngài.
Chúng ta thấy điều này trong chương 7, các câu 15-20, nơi Chúa Giêsu cảnh báo về các ngôn sứ giả. Những lời nói và việc làm phi thường của họ không bắt nguồn từ lòng đạo đức thật sự vì họ không thực sự biết Thiên Chúa.
Để minh họa, Chúa Giêsu so sánh hai loại cây: cây sinh quả tốt và cây sinh quả xấu. Trong câu 20, Chúa nói rằng anh em sẽ nhận biết chúng qua hoa trái, đây chính là bối cảnh dẫn đến các câu 21-23. Một số người có vẻ như sinh hoa trái tốt, nhưng khi nhìn kỹ hơn thì đó là trái xấu vì nó đến từ một cái cây xấu.
Thiên Chúa nhìn thấu qua những hoa trái bên ngoài để thấy tận gốc rễ và những gì diễn ra trong lòng chúng ta. Như trong câu 19, những cây không sinh quả tốt sẽ bị chặt đi và quăng vào lửa. Trong câu 23, Chúa Giêsu nói: “Hỡi quân làm điều gian ác, hãy đi cho khuất mắt Ta!”. Chúa Giêsu đang đề cập đến một nhóm người cụ thể mà Ngài chưa bao giờ có mối tương quan, những người sẽ không được vào Nước của Ngài.
Chúa Giêsu mô tả những người Ngài biết – tức là những thành viên đích thực trong gia đình đức tin – là những người thấu hiểu và thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Ngược lại, Ngài không biết những kẻ từ chối vâng phục thánh ý Chúa.
Chúa Giêsu lên án các kinh sư và người Pharisêu vì sự bóp méo gian ác của họ đối với Lời Chúa và vì thói đạo đức giả. Ngài chỉ trích thói “tự cho mình là thánh thiện” của họ. Khi Ngài nói về họ trước đám đông, lời của Ngài có lẽ đã đâm thấu nhiều con tim, khiến họ tự hỏi liệu mình có phải là kẻ đạo đức giả hay không.
Chúa Giêsu không có điểm chung nào với các lãnh đạo Do Thái giáo này, và họ không thể hiểu đường lối hay lời dạy của Ngài. Trong khi người Pharisêu sùng đạo tạ ơn Chúa rằng mình tốt lành hơn người khác, thì người tìm kiếm Chúa chân chính lại sám hối và kêu cầu lòng thương xót Chúa, như được chép trong Luca 18,9-14.
Với sự toàn tri của mình, Chúa Giêsu biết rằng tâm hồn của những kẻ đạo đức giả đầy rẫy tội lỗi và sự tự mãn. Cần hiểu rằng Chúa Giêsu nói “hãy đi cho khuất mắt Ta” không phải để cắt đứt một mối tương quan đã có (nhưng tội lỗi), mà vì Chúa Giêsu chưa từng có mối tương quan nào với những kẻ theo đạo giả hình này.
Họ không biết Chúa một cách mật thiết. Từ “không bao giờ” trong Mát-thêu 7,23 là “oudepote”, một từ rất mạnh có nghĩa là “chưa từng, thậm chí chưa bao giờ”. Một ngày nào đó, Chúa Giêsu sẽ nói với nhiều người tự xưng là tín hữu rằng Ngài chưa từng, chưa bao giờ biết họ vì họ chưa bao giờ có đức tin thật.
Điều quan trọng hơn việc chúng ta biết Thiên Chúa là sự đảm bảo rằng Ngài biết chúng ta. Trong Mát-thêu 7,21, Chúa Giêsu nói rằng không phải ai thưa với Ngài: “Lạy Chúa, lạy Chúa” là sẽ được vào Nước Trời cả đâu, nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Ngài, Đấng ngự trên trời. Câu 22 tiếp tục nói rằng người ta thậm chí có thể nhân danh Chúa mà nói tiên tri, làm “nhiều phép lạ”, hay trừ quỷ, nhưng điều đó không có nghĩa là Thiên Chúa biết họ trong một mối tương quan thân tình.
Chúng ta thấy một tình huống tương tự trong Luca 13,25-27. Chúa Giêsu kể dụ ngôn về những người đứng ngoài cửa nhà, nài xin được vào và nhận là có biết chủ nhà. Tuy nhiên, chủ nhà nói với những người bên ngoài rằng ông không biết họ là ai hay họ từ đâu đến, và bảo họ hãy đi cho khuất mắt ông.
Một người có thể tuyên bố bằng lời rằng mình đi theo Chúa Giêsu và thể hiện sự hiểu biết thần học tuyệt vời, hoặc thậm chí đạt được một số yếu tố “thành công” khi phục vụ trong Hội Thánh, nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Chúa Cha và được Ngài biết mới được sống đời đời trong Ngài.
Thiên Chúa biết những người Ngài đã kêu gọi và nhận làm nghĩa tử trong gia đình Ngài, những người “ở trong Đức Kitô”. Việc “được Thiên Chúa biết” là vô cùng quan trọng và cốt yếu, theo Galát 4,9a. Khi chúng ta yêu mến Thiên Chúa, chúng ta sẽ muốn vâng lời Ngài từ tận đáy lòng, và 1 Côrintô 8,3 cho chúng ta biết rằng ai yêu mến Thiên Chúa thì được Ngài nhận biết.
Chúa Giêsu biết chiên của Ngài, và Chúa Cha chăm sóc đàn chiên của Người. Chúa Giêsu nhắc nhở rằng chúng ta được nhận diện hay được biết đến qua “hoa trái” của mình. Trong khi những người mà Chúa Giêsu nhận là người của Ngài sẽ sinh hoa trái thiêng liêng, thì những tín hữu giả hình chỉ có thể sinh ra hoa trái của xác thịt.
Những ai gạt bỏ thánh ý tối cao của Thiên Chúa đối với đời sống mình trong ơn cứu độ sẽ phải đối mặt với sự phán xét của Ngài, bởi vì họ yêu và chọn bóng tối thay vì ánh sáng của Kinh Thánh. Thiên Chúa thấu suốt tâm can của mỗi chúng ta, và một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải trả lẽ trước mặt Ngài.
Nhiều người đứng trước nhan Chúa trong ngày đó sẽ kêu gào để biện hộ cho bản thân dựa trên những công việc họ làm, nhưng họ đã thất bại vì không đặt đức tin vào công trình duy nhất có giá trị cho sự đời đời: hy tế của Đức Kitô trên thập giá. Họ sẽ bị loại khỏi sự hiện diện của Chúa mãi mãi. Họ sẽ không được hưởng những phúc lành của Nước Trời vì họ thực hành sự gian dối bằng cách giả vờ tin vào Đức Kitô.
Trong dụ ngôn Chúa Giêsu kể ở Luca 13,25, những người gõ cửa nghĩ rằng họ có quyền được vào, nhưng họ đã bị từ chối. Ngày nay, nhiều người phớt lờ con đường cứu độ vì trong lòng họ không tin rằng mình cần một Đấng Cứu Độ. Họ cũng sẽ bị từ chối vì họ đã không bước qua cửa hẹp của đức tin. Lời cảnh báo của Chúa Giêsu rất rõ ràng. Một khi cánh cửa đã đóng lại, thì đã quá muộn để đổi ý.
Bây giờ là lúc không chỉ tự hỏi liệu chúng ta có biết Chúa Giêsu hay không, mà hãy tự hỏi liệu Chúa Giêsu có biết chúng ta hay không.
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
Một trong những chiến thắng thầm lặng nhất của Sa-tan chính là một chỗ ngồi trống trong nhà thờ….
Không còn nghi ngờ gì nữa, làm mẹ là một trong những hành trình đáng kinh ngạc và đầy thử thách nhất mà một người phụ nữ có thể dấn thân. Nhiều người đã nói rằng việc nuôi dạy con cái không dành cho…
Ngày nay, người ta thường hay đề cao hình ảnh Chúa Giêsu là Đấng hiền lành và nhu mì, nhưng thực tế Ngài cũng từng đưa ra những lời quở trách đanh thép và những cảnh báo vô cùng nghiêm khắc. Trong Mát-thêu 7,23,…
Trong đời sống thường ngày, cầu vồng thường được xem là biểu tượng của hy vọng, của những điều tốt đẹp sau giông bão. Cách hiểu này không sai, nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì chưa phản ánh đầy đủ ý nghĩa…
Câu hỏi này đã khiến các nhà thần học tranh luận suốt nhiều thế kỷ: Giuđa Iscariốt có được lên Thiên Đàng hay không? Giuđa là một trong những nhân vật nổi tiếng nhất trong Thánh Kinh. Ông là một trong mười hai Tông…
Trong một bức bích họa niên đại vào thế kỷ 8 hoặc 9 ở Nubia (ngày nay là Sudan), các nhà khảo cổ học đã phát hiện chân dung của thánh Anna, được khắc họa trong một tư thế bí ẩn….
Có mười sự thật mà mọi người Công giáo cần phải biết về Thiên Đàng – đích điểm vinh quang được dành sẵn cho những người yêu mến Thiên Chúa….
Dưới đây là tiểu sử chi tiết của Đức cha Phêrô Maria Phạm Ngọc Chi, một trong những vị mục tử lớn và có tầm ảnh hưởng sâu sắc trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam thế kỷ 20. Ngài nổi tiếng…
